Thursday, April 28, 2011

Unknown (Tố Hữu)

Một ngôi sao chẳng sáng đêm 
Một bông lúa chín chẳng nên mùa vàng. 
Một người đâu phải nhân gian 
Sống chăng một đốm lửa tàn mà thôi. 
Núi cao bởi có đất bồi 
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 
Muôn dòng sông đổ biển sâu 
Biển chê sông nhỏ biển đâu nước còn? 
Tre già yêu lấy măng non 
Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày. 
Mai sau con lớn hơn thầy 
Các con ôm cả hai tay đất tròn.

Khi con tu hú

Khi con tu hú gọi bầy 
Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần 
Vườn râm dậy tiếng ve ngân 
Bắp rây vàng hạt, đầy sân nắng đào 
Trời xanh càng rộng càng cao 
Đôi con diều sáo lộn nhào từng không.

Con ong làm mật yêu hoa (Tố Hữu)

Con ong làm mật yêu hoa 
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời 
Con người muốn sống con ơi 
Phải yêu đồng chí ,yêu người anh em

Mẹ dạy

...Mẹ, mẹ ơi cô dạy 
Phải giữ sạch đôi tay 
Bàn tay mà dây bẩn 
Sách áo cũng bẩn ngay 
Mẹ, mẹ ơi cô dạy 
Cãi nhau là không vui 
Cái miệng nó xinh thế 
Chỉ nói điều hay thôi.

Ai thổi sáo gọi trâu đây đó

Ai thổi sáo gọi trâu đây đó 
Chiều in nghiêng trên mảng núi xa 
Con trâu trắng dẫn đàn lên núi 
Vểnh đôi tai nghe sáo trở về 

Trâu đực chạy rầm rầm như hổ 
Trâu thiến dong từng bước hiền lành 
Cổ lừng lững như chum, như vại 
Móng in hằn trên mép cỏ xanh 

Nhưng chú nghé lông tơ mũm mĩm 
Mũi phập phồng dính cánh hoa mua 
Cổng trại mở trâu vào chen chúc 
Chiều rộn ràng trong tiếng nghé ơ

Anh đom đóm

Mặt trời gác núi 
Bóng tối lan dần 
Anh đóm chuyên cần 
Lên đèn đi gác 

Theo làn gió mát 
Anh đi rất êm 
Đi suốt một đêm 
Lo cho người ngủ 

Bờ tre rèm rủ 
Yên giấc cò con 
Một bầy chim non 
Trong cây ngủ ngáy 

Ao không động đậy 
Lau lách ngủ yên 
Một chú chim khuyên 
Nằm mơ ú ớ 

Tiếng chị cò bợ 
Ru hỡi ru hời 
Hỡi bé tôi ơi 
Ngủ ngon yên giấc 

Ngoài kia chú vạc 
Lặng lẽ mò tôm 
Bên cạnh sao hôm 
Long lanh đáy nước 

Từng bước từng buớc 
Giương ngọn đèn lồng 
Anh Đóm quay vòng 
Như sao bừng nở 
Như sao rực rỡ 
Chạy dọc vườn cam 
Vườn cau vườn chuối 

Gà đâu túi bụi 
Gáy sáng đằng đông 
Cất ngọn đèn lồng 
Đóm lui về nghỉ

Tặng cháu (Hồ Chí Minh)

Vở này ta tặng cháu yêu ta 
Tỏ chút lòng thương cháu gọi là 
Mong cháu ra công mà học tập 
Mai sau cháu giúp nước non nhà.