Thursday, April 28, 2011

Quê hương (Giang Nam)

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường 
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ 
"Ai bảo chăn trâu là khổ'''' 
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao. 
Những ngày trốn học 
Đuổi bướm cạnh cầu ao 
Mẹ bắt được... 
Chưa đánh roi nào đã khóc ! 
Có cô bé nhà bên 
Nhìn tôi cười khúc khích... 
Cách mạng bùng lên 
Rồi kháng chiến trường kỳ 
Quê tôi đầy bóng giặc 
Từ biệt mẹ, tôi đi 
Cô bé nhà bên (có ai ngờ !) 
Cũng vào du kích 
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích 
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi !) 
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời 
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại 
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi... 
Hòa bình tôi trở về đây 
Vẫn mái trường xưa, bãi mía, luống cày 
Lại gặp em 
Thẹn thùng nép sau cánh cửa 
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ 
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi !) 
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi 
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng... 
Hôm nay nhận được tin em 
Không tin được dù đó là sự thật 
Giặc bắn em rồi, quăng mất xác 
Chỉ vì em là du kích, em ơi ! 
Đau xé lòng tôi, chết nửa con người ! 
Xưa yêu quê hương vì có hoa, có bướm 
Có những ngày trốn học bị đòn, roi 
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất 
Có một phần xương thịt của em tôi 

Đàn kiến

Đàn kiến nó đi 
một đàn kiến nhỏ 
chạy ngược chạy xuôi 
đang chạy bên này 
lại sang bên nọ 
cắm đầu cắm cổ 
kìa trông xấu quá 
chúng em vào lớp 
sóng bước hai hàng 
chẳng như kiến nọ 
rối tinh cả đàn.

Mẹ

Con bị thương nằm lại một mùa mưa 
Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ 
Nhà yên ắng tiếng chân đi rất nhẹ 
Gió từng hồi trên mái lá ùa qua 

Nhớ hàng cây che bóng kín sau nhà 
Trái chín rụng suốt mùa thu lộp độp 
Những dãy bưởi sai, những hàng khế ngọt 
Nhãn đầu mùa chim đến bói lao xao 

Con xót lòng mẹ hái trái bưởi đào 
Con nhạt miệng có canh tôm nấu khế 
Khoai nướng ngô bung ngọt lòng đến thế 
Mỗi ban mai tỏa khói ấm trong nhà

Unknown (Tố Hữu)

Một ngôi sao chẳng sáng đêm 
Một bông lúa chín chẳng nên mùa vàng. 
Một người đâu phải nhân gian 
Sống chăng một đốm lửa tàn mà thôi. 
Núi cao bởi có đất bồi 
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 
Muôn dòng sông đổ biển sâu 
Biển chê sông nhỏ biển đâu nước còn? 
Tre già yêu lấy măng non 
Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày. 
Mai sau con lớn hơn thầy 
Các con ôm cả hai tay đất tròn.

Khi con tu hú

Khi con tu hú gọi bầy 
Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần 
Vườn râm dậy tiếng ve ngân 
Bắp rây vàng hạt, đầy sân nắng đào 
Trời xanh càng rộng càng cao 
Đôi con diều sáo lộn nhào từng không.

Con ong làm mật yêu hoa (Tố Hữu)

Con ong làm mật yêu hoa 
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời 
Con người muốn sống con ơi 
Phải yêu đồng chí ,yêu người anh em

Mẹ dạy

...Mẹ, mẹ ơi cô dạy 
Phải giữ sạch đôi tay 
Bàn tay mà dây bẩn 
Sách áo cũng bẩn ngay 
Mẹ, mẹ ơi cô dạy 
Cãi nhau là không vui 
Cái miệng nó xinh thế 
Chỉ nói điều hay thôi.